KHÚC CHIẾN CA CỦA MẸ HỔ - TÌNH THƯƠNG HAY SỰ TÀN NHẪN

Share:

Ngay khi mới phát hành, cuốn sách Khúc chiến ca của mẹ Hổ đã tạo nên một cuộc xung đột gay gắt về phương pháp giáo dục khi hé lộ cách dạy con bằng kỷ luật thép của người Trung Quốc ngay trên đất Mỹ. Khúc chiến ca của mẹ hổ là cuốn hồi ký của giảng viên trường đại học luật Yale kể về quá trình nuôi dạy con nghiêm khắc đến mức hà khắc. Kết quả là, tác giả có được một cô con gái là nghệ sĩ piano thiên tài và một cô con gái là nghệ sĩ biểu diễn violon tài năng. 

Phương pháp nuôi con của mẹ Hổ bắt trẻ em phải nghiêm chỉnh tuân theo những nguyên tắc: đứng đầu trong tất cả các môn học, dành thời gian tập đàn, không được xem tivi, không được đi chơi, không được qua nhà bạn ngủ (một hoạt động hết sức bình thường của trẻ em Mỹ), không được tham gia các hoạt động vui chơi hoặc ngoại khóa ở trường… Không chỉ vậy, các con của mẹ Hổ còn bị phạt nếu không nghe lời mẹ hoặc không đáp ứng được các yêu cầu đã để ra, trong do có cả hình phạt đánh đòn, cấm túc hay nhịn ăn. 

Amy Chua trở thành một đại diện cho cách giáo dục Trung Quốc và triết lý giáo dục phương Đông: “Thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi”. Ẩn đằng sau sự nghiêm khắc đó là tình yêu thương của người mẹ dành cho các con mình. Mẹ Hổ đã dành toàn bộ tình thương vào cách dạy con mà bà cho là phù hợp nhất trong Khúc chiến ca của mẹ Hổ. Qua đó thấy được thực trạng xã hội Trung Quốc, đó là sự kỳ vọng của cha mẹ đặt nặng áp lực lên con cái, sự gạt bỏ tiếng nói của con trẻ, coi trọng kết quả thi cử hơn là cảm nhận của con. Các nước đồng văn như Việt Nam, Nhật Bản, Hàn Quốc soi chiếu vào sẽ nhìn thấy một phần của mình trong đó. Tuy nhiên, phương pháp giáo dục của tác giả đã gây ra một cuộc tranh luận lớn với những ý kiến trái chiều. Không chỉ là xung đột về cách dạy con giữa người Á Đông và người Tây phương, nhìn rộng hơn đây còn là xung độ văn hóa giữa phương Đông và phương Tây.

Cá nhân tôi rất nể phục ý chí và sự kiên nhẫn của tác giả Khúc chiến ca của mẹ Hổ khi uốn nắn hai con gái vào khung kỷ luật thép để có được thành công sau này. Tuy nhiên, phương pháp giáo dục này khiến tôi không khỏi nhăn mặt và một phần nào đó trong tôi cảm thấy khiếp sợ. Mẹ Hổ chỉ tập trung vào những cái có thể thấy được (thành quả học tập, giải thưởng nghệ thuật…) mà bỏ qua những cái không thể thấy được (mong muốn của trẻ nhỏ, tình bạn, trải nghiệm cuộc sống…) Nếu là tôi, tôi không muốn và cũng không thể chấp nhận được cách giáo dục mà theo tôi là tước đoạt niềm vui của trẻ thơ.

Câu hỏi được đặt ra với cách giáo dục của Amy Chua là “Liệu con đường dẫn đến thành công có nhất thiết phải hà khắc đến mức tước đoạt niềm vui như vậy hay không?” và “Trẻ nhỏ có vui khi nhận được sự dạy dỗ kiểu này không, hay đây chỉ là hành động hiện thực hóa mong muốn của bậc sinh thành?”. Thêm vào đó, tính tự lập và tự chịu trách nhiệm cho hành động của mình có được rèn luyện khi mà cha mẹ đã xây sẵn đường để con đi mà không cho con quyền tự quyết. Amy Chua đã thành công khi giáo dục hai cô con gái nên người, thế nhưng cách giáo dục này không thể áp dụng trong mọi trường hợp. Nếu đứa con không trở thành thiên tài, tức không đáp ứng được sự kỳ vọng của cha mẹ thì lúc đó lỗi do ai, do đứa trẻ không đủ phẩm chất và nỗ lực hay do cha mẹ đã chọn sai phương pháp dạy con?

Thế nhưng, không thể phủ nhận các con của mẹ Hổ đã trở nên tài giỏi, có một công việc tốt và đạt được thành công trong cuộc sống. Là người nhập cư, tác giả phải nỗ lực hơn người bản xứ gấp nhiều lần. Có rất nhiều khó khăn và áp lực khi là người nhập cư: ngoại ngữ, sự hòa nhập và cả kết quả học tập. Điểm thi SAT của người nhập cư phải cao hơn người bản xứ 150 điểm. Nếu không nỗ lực và cạnh tranh làm sao giỏi hơn những người bản xứ. Nếu không phấn đấu, không nghiêm khắc với bản thân, liệu có thể trụ lại ở xứ người hay không. Do đó, tác giả muốn con mình ghi nhớ rằng muốn thành công phải nỗ lực và nỗ lực hơn nữa. Đây cũng là minh chứng cho câu nói nổi tiếng của Einstein: “Thiên tài là từ 99% tập luyện và 1% thông minh.”

Khúc chiến ca của mẹ Hổ lôi cuốn vì cách viết súc tích, sắc sảo của một người học luật, cảm xúc được truyền tải chân thật qua từng trang sách. Trong thời đại thông tin tràn ngập như hiện giờ, bên cạnh kiểu Mỹ, kiểu Nhật hay Do Thái, cuốn sách của Amy Chua giúp tôi có thêm cái nhìn đa chiều về phương pháp giáo dục trẻ nhỏ trên thế giới. Tuy mỗi bà mẹ có một cách dạy con khác nhau nhưng ẩn sau đó luôn là tình yêu và mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho con. Và khi đọc cuốn sách này, bạn cũng đừng có cái nhìn quá khắc khe vì Khúc chiến ca của mẹ Hổ không phải là cẩm nang dạy con, cuốn sách chỉ đơn thuần là câu chuyện mẹ kể về con gái mà thôi.

Bài viết của bạn Bút Hoa

Share:

Gửi Bình luận của bạn

Tin liên quan